Nổi giận đúng: Không bao giờ muộn

rage-1

—– Bài đăng trên Nhật Báo Viễn Đông —– Read the English version —–

Mỗi lần không biết tự bảo vệ mình là sinh ra bực bội. Toàn là chuyện nhỏ, nhưng tinh tế. Chồng chất bực bội kiểu này làm cho con người ta trở nên cay cú, bởi vì cái bực bội này sẽ nằm hoài trong lòng mà không thể nào tan, cho đến khi nó được giải thoát. Cũng giống như chuyện gì mình cho là đúng mà không làm thì cứ áy náy mãi thôi. Chỉ có hành động đúng mới giải thoát cho tinh thần nô lệ được.

Thời ngây thơ: Chịu trận

Ngày xửa ngày xưa, khoảng năm một ngàn chín trăm chín mấy, khoảng năm thứ nhứt thứ hai đại học gì đấy, cái thời mà người Mỹ tới Việt Nam là được… chụp liền, cho dạy các lớp đại học, tôi có học với một bà cô Mỹ trong những trường hợp như thế. Continue reading

Advertisements

Vấn nạn cái tên tiếng Việt?!

vietnamese

—– Bài đăng trên Nhật Báo Viễn Đông —– Read the English version —– 

Vay mượn là chuyện tạm thời. Vì vậy mà cái ngày người Việt không phải dùng nét chữ tượng hình của Trung Quốc để viết rồi cũng qua. Từ năm 1919, người Việt đã có chữ viết riêng để ghi lại đúng tiếng nói của mình. Tiếng Việt mới phản ánh những ảnh hưởng không tránh khỏi của nước ngoài lên đất nước Việt Nam. Nó dùng mẫu tự Latin abc có các dấu móc và huyền hỏi ngả nặng v.v. Chính các dấu này là một trong những điểm đặc trưng của tiếng Việt.

Là một người khư khư ôm giữ Việt Nam trong lòng một cách ‘quá khích’, tôi cho rằng tiếng Việt không dấu không phải là tiếng Việt. Vậy thì tại sao khi sử dụng internet, email, Facebook tôi lại bỏ đi các dấu trong tên họ của mình một cách thật dễ dàng, như nháy mặt vậy? Tôi không có sự lựa chọn nào khác? Hoặc tôi làm theo thói quen? Hoặc tôi cho rằng như thế là hội nhập toàn cầu? Nghĩ lại mà xem. Continue reading